Giới thiệu lại bài thơ, người viết chỉ bổ sung chút thông tin : tác giả Nguyễn Trung Kiên sáng tác " Bài thơ đôi dép" cuối năm 1997 và gửi in trên nguyệt san Áo trắng. Anh từng là sinh viên khóa 1997-2001 khoa ngữ văn thuộc Đại học sư phạm TP.HCM. Do hoàn cảnh khó khăn phải bỏ học giữa chừng để đi làm thợ cơ khí. Nguyễn Trung Kiên hiện sinh sống tại Phú Thọ Hòa, Tân Phú, TP.HCM. Cảm hứng viết nên bài thơ hay nầy bắt nguồn từ một lần anh và một người bạn tranh luận đề tài khi người ta mang dép thì chiếc bên nào sẽ mòn trước ?
BÀI THƠ ĐÔI DÉP
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.
*
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.
*
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc nầy phụ thuộc chiếc kia.
*
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khểnh
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc nầy chẳng phải một đôi đâu.
*
Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.
*
Đôi dép vô tư khắn khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi.
*
Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung.
*
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.
Đọc và cảm nhận
Tình yêu là một thứ tình cảm cao cấp nhất của con người. Cho nên từ lâu đã có biết bao điều để nói về tình yêu, biết bao mỹ từ và biết bao loại vật chất được đem ra để ước lệ, thẩm định tình yêu. Tuyệt chưa thấy ai lại lấy hình tượng đôi dép, một vật dụng tầm thường, hạ cấp để so sánh cho tình yêu bao giờ, dù đó là một nhà thơ ngông cuồng nhất. Tuy nhiên,bằng những cảm nhận mà một người bình thường chưa cảm nhận được tác giả Nguyễn Trung Kiên đã làm cho bao người yêu thơ và đang yêu phải...giật mình. Thì ra có những thứ gắn liền với ta từng giờ phút trong cuộc sống mà ta chưa hề để ý hoặc chưa hiểu hết về nó. Là một người làm thơ, biết lấy một hình ảnh, một vật chất bình thường gần gũi với đời sống để phát triển thành ý tưởng cho một tác phẩm là một điều rất cần thiết để thành công. Tác giả Nguyễn Trung Kiên chỉ với một " Bài thơ đôi dép" đã làm cho bao người yêu thơ biết đến tên anh do khai thác được điểm tối ưu nầy.
Có lẽ không có gì để bình luận thêm vì tự những câu thơ trong " Bài thơ đôi dép" đã nói lên tất cả bằng những từ ngữ cũng quá đổi bình thường dễ hiểu. Và chắc rằng, những ai có dịp đọc được nó sẽ không có chút gì " phản ứng" tác giả khi anh " bạo gan" dám mang đôi dép làm biểu tượng cho một tình yêu chung thủy.
Mấy năm gần đây " Bài thơ đôi dép" đã được nhiều học sinh của trường PTTH Lương Thế Vinh ( Tân Biên) chuyền tay nhau đọc, ca ngợi và nhắc nhở nhau về mặt tình cảm khi mai sau vào đời. Ấn tượng đến nỗi Ban bí thư Đoàn trường đã in bài thơ vào nội san "Tuổi xanh" của trường để đáp ứng cho các bạn trẻ. Mới đây nhân buổi ra mắt CLB thơ huyện Tân Châu, Ban tổ chức đã phóng to và trưng bày " Bài thơ đôi dép" trang trọng trên sân lễ. Chứng tỏ sức sống của bài thơ đã lan tỏa đến tận ngõ ngách cuộc đời.
Giới thiệu lại bài thơ, người viết chỉ bổ sung chút thông tin : tác giả Nguyễn Trung Kiên sáng tác " Bài thơ đôi dép" cuối năm 1997 và gửi in trên nguyệt san Áo trắng. Anh từng là sinh viên khóa 1997-2001 khoa ngữ văn thuộc Đại học sư phạm TP.HCM. Do hoàn cảnh khó khăn phải bỏ học giữa chừng để đi làm thợ cơ khí. Nguyễn Trung Kiên hiện sinh sống tại Phú Thọ Hòa, Tân Phú, TP.HCM. Cảm hứng viết nên bài thơ hay nầy bắt nguồn từ một lần anh và một người bạn tranh luận đề tài khi người ta mang dép thì chiếc bên nào sẽ mòn trước ?
Nguồn: Sưu tầm











